Thứ Sáu, Tháng Bảy 19

Cha mẹ hạng ba là bảo mẫu, cha mẹ hạng hai là huấn luyện viên, còn đây là cách mà cha mẹ hạng nhất dạy con trưởng thành, độc lập, hạnh phúc

Những người làm cha mẹ cần hiểu rằng, điều quan trọng nhất của việc giáo dục là để trẻ học tốt các quy tắc, có thói quen cuộc sống và có mục tiêu cuộc sống riêng.

Xem thêm  'Ép con học nhiều là cha mẹ mắc bẫy của giáo viên lười'

Cha mẹ hạng ba là bảo mẫu

Có một thực tế là hiện nay, hầu hết các bậc cha mẹ đều đóng vai trò như là những bảo mẫu. Tại sao nói như vậy? Họ làm việc chăm chỉ để nuôi dạy con cái, dồn hết năng lượng vào cơ thể, thức ăn và quần áo của trẻ em. Tất cả các khía cạnh cuộc sống của trẻ đều được chăm sóc tỉ mỉ, và đây cũng là toàn bộ cách giáo dục gia đình của đứa trẻ.

Dưới sự chăm sóc cẩn thận của cha mẹ, những đứa trẻ được ăn no mặc ấm, sức khỏe tốt và mạnh mẽ, sạch sẽ và đáng yêu.

Và nếu đứa trẻ trong gia đình này được ông bà chăm sóc, xác suất tạo ra kết quả này còn lớn hơn. Bởi vì ông bà đã lớn tuổi, các khía cạnh khác không thể theo kịp và họ chỉ có thể dành tình yêu vào việc chăm sóc cuộc sống của con cháu.

Tuy nhiên, các phương pháp nuôi dạy con như vậy sẽ dần dần phát triển thành “nuôi dưỡng” chứ không phải “giáo dục”

Nếu cha mẹ chỉ có thể là bảo mẫu của trẻ, thì khi đứa trẻ lớn lên, cha mẹ sẽ thấy rằng sự khác biệt giữa những đứa trẻ của họ và những đứa trẻ trong các gia đình khác là rất lớn. Sau đó, họ sẽ chỉ trích con cái của họ “có lớn mà không có khôn”, tuy nhiên lúc đó thì đã quá muộn.

Với cách dạy trẻ em kiểu như vậy, trẻ em sẽ thiếu sự phát triển toàn diện trong quá trình trưởng thành và tạo lập một kế hoạch có hệ thống cho cuộc sống tương lai. Nếu không có ý thức để thoát khỏi chính mình, một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình như vậy sẽ rất dễ trở thành những kẻ tầm thường, chỉ biết hưởng thụ mà thôi.

Cha mẹ hạng hai làm người huấn luyện cho trẻ

Họ sẽ sử dụng tất cả các loại phương tiện, và bằng mọi giá, buộc con cái họ phải học nhiều kỹ năng khác nhau, sợ rằng đứa trẻ bị thua ở vạch xuất phát.

Triết lý giáo dục của cha mẹ kiểu này là mắng trẻ mỗi ngày, mong sao con cái của mình khi đi học luôn đạt điểm 10, khi đi thi luôn phải lọt vào trong “top”. Thông thường, những đứa trẻ không được phép xem TV, cũng không được dùng máy tính và thậm chí chúng cũng không được tự bật điều hòa để làm sạch không khí.

Người cha nghiêm khắc sẽ nói: “Tôi có thể bị tất cả mọi người hiểu lầm. Việc vui chơi chỉ là một phương tiện hỗ trợ… Trước khi đánh con cũng cần làm cho sự thật rõ ràng, làm thế nào là đúng, làm thế nào là sai, làm sai thì có chuyện gì”.

Nhưng trên thực tế, điều quan trọng nhất của việc giáo dục là để trẻ học tốt các quy tắc, có thói quen cuộc sống và có mục tiêu cuộc sống riêng. Những việc huấn luyện trẻ bằng cách đánh mắng chắc chắn sẽ không khả thi!

Thời gian sẽ chứng minh rằng: Việc sử dụng cách tiếp cận kiểu huấn luyện này để giáo dục trẻ em, trong thời gian ngắn có thể cho phép trẻ học nhiều hơn các bạn cùng lứa và có thể vào một trường đại học tốt hơn. Nhưng về lâu dài, khi một đứa trẻ như vậy lớn lên, tính cách của nó sẽ cực đoan hơn và sẽ làm biến dạng bản chất của trẻ.

Chấp nhận giáo dục huấn luyện như vậy, trẻ em thường phải chịu áp lực rất lớn và có thể dễ dàng dẫn đến suy sụp tinh thần.

Cha mẹ hạng nhất làm gì?

Đầu tiên, các bậc cha mẹ hạng nhất nhìn vấn đề từ góc độ của một đứa trẻ. Một người mẹ đã đưa con mình đến trung tâm thương mại để chơi. Ban đầu cô ấy nghĩ rằng trẻ em sẽ thích nơi sinh động này. Nhưng tôi không ngờ rằng đứa trẻ lại khóc trong trung tâm thương mại và kêu la đi ra ngoài.

Người mẹ rất bối rối, bởi con của chị luôn thích những nơi đẹp đẽ và sống động. Nhưng chuyện gì đã xảy ra?

Vì vậy, chị cúi người xuống và hỏi đứa trẻ. Đặt mình dưới góc độ của đứa trẻ, chúng sẽ chỉ thấy toàn chân của mọi người ở trung tâm thương mại thật kỳ lạ và đáng sợ. Dưới góc độ của một người trưởng thành, bạn sẽ không thể nhìn thấy những điều này.

Do đó, khi tiếp xúc với trẻ, trước tiên cha mẹ nên học cách cúi xuống, nhìn thế giới từ góthế giớirẻ và duy trì vị trí bình đẳng với trẻ.

Tôi đã thấy nhiều ông bố bà mẹ chỉ chơi với trẻ em dưới góc nhìn của người lớn. Họ thường trực tiếp hoặc gián tiếp ra lệnh cho con nên làm gì và chơi như thế nào.

Nhưng thế giới của trẻ em và tầm suy nghĩ rất khác so với người lớn. Nếu bạn đứng ở góc độ của người lớn, thật khó để hiểu được cảm xúc của trẻ.

Thứ hai, cha mẹ hạng nhất dạy con cái cách quản lý thời gian.

Tại sao trẻ em trong các gia đình khác có điểm số tốt còn kết quả học tập của con bạn thì không hiệu quả? Nhiều phụ huynh và thậm chí một số giáo viên sẽ giải thích rằng IQ của mỗi người là khác nhau và mức độ nỗ lực là khác nhau.

Nhưng mọi người đã bỏ qua một lý do khác. Đó không phải là IQ, mà là khả năng quản lý thời gian của trẻ. Đây là lý do tại sao một số trẻ cố gắng tìm cách học những bài học, thức khuya và học từ một số bạn cùng lớp khác, còn một số khác thì không. Bởi vì chúng không nắm bắt được cách quản lý thời gian hiệu quả.

Thứ ba, các bậc cha mẹ hạng nhất dạy con cái họ suy nghĩ độc lập.

Trong cuộc sống, không khó để bắt gặp nhiều bậc cha mẹ luôn làm một việc, đó là sắp xếp mọi thứ cho con cái của họ. Dần dần, khi đứa trẻ gặp khó khăn một lần nữa, nó không sẵn sàng suy nghĩ mà chỉ nghĩ đến việc nhờ bố mẹ hoặc người khác giúp đỡ. Về lâu dài, điều này khiến cho khả năng suy nghĩ của trẻ con bị kìm hãm, chứ chưa nói đến khả năng giải quyết vấn đề.

Chúng ta đang ở trong kỷ nguyên của sự bùng nổ kiến thức, và phân tích khách quan rằng một môi trường như vậy sẽ thách thức khả năng suy nghĩ độc lập của mọi người. Đối với những đứa trẻ có khả năng suy nghĩ nhiều hơn, khao khát kiến ​​thức của chúng càng lớn, khả năng học hỏi cuộc sống càng rộng rãi và khả năng sáng tạo của chúng càng mạnh mẽ.

Khả năng này cho phép chúng có thể theo kịp thời đại và không bị thời đại đào thải. Đây chính xác là những gì xã hội cần. Khả năng phán đoán và khả năng suy nghĩ của trẻ em là những kỹ năng quan trọng trong quá trình phát triển của chúng. 

Có thể bạn thường nghe một số đứa trẻ nói với mẹ: “Mẹ ơi, con không biết phải nói gì, mẹ có thể giúp con?”, “Bố ơi, con sẽ không làm điều đó, mẹ đã làm điều đó cho con”. Những đứa trẻ thiếu khả năng suy nghĩ và hành động, khi gặp khó khăn, sẽ vô thức tìm kiếm sự giúp đỡ của cha mẹ, giúp chúng suy nghĩ, giúp chúng phán xét và giúp chúng giải quyết khó khăn.

Đối với những đứa trẻ khác nhau, cha mẹ có thể tận dụng những vấn đề cụ thể trong cuộc sống, tạo cơ hội cho trẻ học cách suy nghĩ độc lập, đối mặt với vấn đề và tự tìm ra cách giải quyết vấn đề.

Hà Lê – Theo Thời đại

Link

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *