Chủ Nhật, Tháng Mười Một 18Mạng xã hội gia đình Việt Nam

Đời người chỉ có 5% phải chịu đựng, nhẫn nhịn và tới 90% bình lặng, tại sao phải sống mà không hạnh phúc?

Đời người chỉ có 5% phải chịu đựng, nhẫn nhịn và tới 90% bình lặng, tại sao phải sống mà không hạnh phúc?Cuộc sống luôn công bằng, mọi thứ đều là đánh đổi, nếu hôm nay bạn có được nhiều thứ rất có thể ngày mai sẽ không còn gì thế nên nếu thắng cũng đừng quá vui mừng và thua cũng chằng cần phải tiếc nuối.

Cuộc sống vốn luôn công bằng với tất cả mọi người, nó không cho không ai điều gì mà cũng chẳng vô duyên vô cơ lấy mất của ai thứ gì. Những gì bạn đang có được ngày hôm nay, đến một lúc nào đó rồi tất cả sẽ trở về với hư không. Vậy nên dù có được cũng đừng nên quá vui mừng, mất đi cũng đừng quá tiếc nuối.

Nếu làm một phép tính sẽ thấy đời người ta chỉ có 5% để đuổi theo những điều tuyệt vời nhất, 5% để nhẫn chịu những điều đau khổ nhất và có đến 90% để sống trong bình lặng. Như vậy những năm tháng hữu hạn của đời người, bạn không có quá nhiều thời gian để đau khổ hay sống trong danh lợi tột bậc. Giữ tâm hồn bình thản, hưởng thụ từng ngày được sống mới chính là cách tốt nhất để tận dụng cuộc đời này, kiếp này.

Không có tổn thương nào là không thể chữa lành, không có bể khổ trầm luân nào là không thể kết thúc. Tất cả những điều mất đi đều sẽ trở về bên bạn theo một cách khác. Ông Trời đóng cánh cửa này với bạn, sẽ mở ra một cánh cửa khác cho bạn. Cánh cửa sau đó là tốt đẹp hay đau khổ, tùy thuộc hoàn toàn vào cách bạn đón nhận sự sắp xếp đó của ông Trời.

Khi gặp phải tổn thương tưởng như không thể chữa lành, nếu không ngại bạn hãy thử làm theo 9 điều dưới đây:

1. Khi tâm trạng không tốt, hãy thường xuyên tự hỏi bản thân rằng “Mình đang có gì?” chứ không phải là “Mình đang thiếu những gì?”.

Nếu như bạn cảm thấy quá khó chịu, hãy nhìn ra ngoài cửa sổ, thế giới bên ngoài vô cùng rộng lớn, còn có rất nhiều cảnh đẹp mà bạn chưa khám phá, còn rất nhiều cơ hội đang chờ đợi bạn nhưng cuộc đời là quá ngắn ngủi. Vậy nên đừng mãi co mình trốn trong vỏ ốc, đừng tự chặt đứt hy vọng của bản thân.

Nếu cuộc đời đã rẽ vào đường cùng, cũng hãy dũng cảm đứng dậy và bước tiếp. Một cánh cửa mới ắt là sẽ mở ra. Bởi “thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng”. Cho dù bước đi thế nào, ít nhất bạn cũng là đang tiến về phía trước.

2. Ai cũng khuyên bạn đừng bao giờ bỏ cuộc, nhưng từ bỏ đôi khi là điều cần thiết để không “đâm vào ngõ cụt”. Cuộc sống luôn đầy những chông gai, cho nên, đừng bỏ cuộc khi mới phải đối mặt với chút ít thử thách. Nhưng đồng thời cũng hãy thực tế hơn, bạn phải luôn sẵn sàng cho mình một kế hoạch dự phòng nếu quyết tâm gắn bó với đam mê của mình và quan trọng nhất, hãy luôn sống thật là chính mình chứ chẳng phải sống vì ai khác.

3. Buông tay vốn là rất khó nhưng nếu thực sự không còn lựa chọn khác thì buông bỏ sẽ giúp bạn thoải mái hơn. Thế gian này có rất nhiều chuyện một khi qua rồi là qua mãi mãi, chẳng thể vãn hồi, cũng chẳng nên nuối tiếc. Những giấc mơ cũ, những năm tháng và tình cảm đã qua, tất cả rồi sẽ trở thành một giấc mộng xa vời. Nếu đã không thể bên nhau, xin hãy buông tay để mỗi người đều đi kiếm tìm hạnh phúc riêng.

4. Khi còn nhỏ ta thấy hạnh phúc quả thật rất giản đơn, sau này lớn lên mới hiểu rằng sự giản đơn mới chính là hạnh phúc.

Khi còn nhỏ thường có những mộng ảo tuyệt đẹp, sau này lớn lên mới thấy những điều tốt đẹp lại trở thành ảo mộng.

Khi còn nhỏ lý tưởng rất kiên định, sau này lớn lên mới biết kiên định lại trở thành một mục tiêu lý tưởng, xa vời.

5. Nếu cuộc đời là một đường thẳng, thì khi đó chắc là bạn đã… chết rồi. Quãng đường gập ghềnh của những người trẻ để lớn lên có chăng cũng chỉ là hành trình tôi luyện để trái tim bớt mỏng manh, tâm hồn bớt yếu đuối, để não bộ quen dần với những va chạm mà tự sản sinh ra cơ chế phòng vệ.

6. Thanh xuân của mỗi người là quãng thời gian tươi đẹp nhưng cũng đầy sóng gió, vì ở thời điểm đó, đã từng có những điều để lại nỗi đau khó nguôi được trong kí ức. Nhưng rồi những nỗi đau đó ai cũng phải trải qua, những nỗi đau gắn với sự trưởng thành.

7. Duyên phận khó đoán, người ta vẫn nói rằng, duyên là do trời định, phận do nhân định. Gặp được nhau hay không là do ý trời, nhưng có quyết chí để đến với nhau hay không lại là ở mỗi người. Tuy nhiên, ở được bên nhau rồi, phận ngắn hay dài lại cũng là điều không ai có thể nói trước.

Hôm nay có duyên phận không có nghĩa là vĩnh viễn sẽ có duyên phận. Phật dạy rằng, cái gì cũng chỉ có thời điểm, duyên phận cũng vậy. Bởi thế mà phải nắm thật chắc, giữ thật chặt, hết lòng quý trọng. Đó là món quà trời ban, chỉ trong một giây, một khắc, một đoạn.

Nếu có phải cách xa, cũng đừng oán than, trách phận, hãy tự ngẫm với lòng rằng, vạn sự tùy duyên.

Giữa người với người, có thể gần, cũng có thể xa. Giữa việc với việc, có thể phức tạp, cũng có thể đơn giản. Giữa tình cảm với nhau, có thể sâu, cũng có thể cạn.

8. Không người nào xuất hiện vô duyên vô cớ trong đời bạn. Ta đến với nhau đều bởi chữ “duyên”. Mỗi người đi ngang đời đều lưu lại dấu ấn của họ trong trái tim ta. Hãy học cách cảm ơn họ, hãy học cách “tùy duyên” đối đãi. Chính họ là người giúp bạn học được cách bay cao, bay xa hơn, giúp bạn cảm nhận được đắng cay ngọt bùi của cuộc sống.

9. Vết thương dù sâu tới đâu, để lại vết xẹo xấu xí nhường nào rồi cũng đến lúc phải lành. Những tổn thương dù thống khổ tới đâu, mất mát như cứa da cứa thịt rồi cũng sẽ qua đi. Kiếp nạn dù lớn cũng rồi cũng trải qua, chỉ là bạn có đủ dũng khí để kiên trì bước tiếp hay không mà thôi.

Tình cảm là một câu hỏi không lời đáp, đuổi theo đến thống khổ, vật vã cũng không thể làm mọi thứ tốt đẹp hơn. Những gì bạn có được trong lòng có lẽ chỉ là tiếc nuối, luyến lưu. Một trái tim đa cảm càng khiến bạn đau khổ mãi chẳng thể nguôi ngoai.

Theo Nhật Minh – Trí thức trẻ

Link

 

Facebook Comments

Bona 728×90

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *