Thứ Hai, Tháng Mười Một 19Mạng xã hội gia đình Việt Nam

Phàm đã sống trong cuộc sống nhân sinh thì ĐỜI NGƯỜI đến 8, 9 phần là không như ý, vậy phải làm thế nào?

Nếu thế giới này thiếu vắng một ai đó thì trái đất vẫn quay, mặt trời vẫn mọc, mặt trăng vẫn sáng, cuộc sống vẫn không dừng lại, đa dạng sắc màu vẫn luôn tồn tại ở đó. Nhưng từ một góc độ khác mà nhìn, sẽ thấy mỗi người đến thế gian đều mang trong mình một sứ mệnh nào đó…
Còn nhớ thời nhỏ, tôi từng có ý nghĩ rằng: “Tại sao mình lại đến thế gian này?”.

Đến khi lớn lên, đi học cấp một rồi lên cấp hai, cấp ba, vào đại học, rồi lại đi làm, kết hôn, sau cùng có con cái. Cuộc sống cứ theo dòng đời xô đẩy, bận rộn quanh năm suốt tháng không khi nào ngưng nghỉ. Nhỏ bận việc học, lớn bận việc gia đình, rồi lại việc xã hội, tôi gần như không còn thời gian để ngẫm nghĩ đến câu hỏi ngày thơ bé nữa. Giờ đây nghĩ lại, thấy tất cả xảy ra như một vở diễn đầy hương vị.

Hình ảnh có liên quan

Tất nhiên rồi, nếu thế giới này thiếu vắng một ai đó thì trái đất vẫn quay, mặt trời vẫn mọc và mặt trăng vẫn sáng, cuộc sống vẫn không dừng lại, đa dạng sắc màu vẫn luôn tồn tại ở đó. Tuy nhiên đứng từ một góc độ khác mà nhìn, sẽ thấy mỗi người đến thế gian đều mang trong mình một sứ mệnh nào đó. Một người khi sinh ra, đối với cha mẹ, con cái, công việc hoặc hàng xóm, thậm chí là một người xa lạ vô tình gặp trên đường, hết thảy đều chẳng hề vô duyên vô cớ, mà ẩn sau đó lại là sự an bài chi tiết của Đấng Tối Cao.
Còn nhớ một sự việc xảy ra hồi tôi mới đến Mỹ du học. Đó là vào ngày cuối tuần mùa đông, tuyết rơi dày đặc. Hôm đó tôi phải đến trường làm thực nghiệm, dù rất ngại nhưng tôi vẫn cố bước chân ra khỏi nhà. Nhưng khi ra khỏi nhà rồi thì chiếc xe lại chẳng thể chuyển bánh, tôi đành quay về, mở tủ tìm chiếc áo khoác dày nhất mặc ra ngoài. Tôi quyết định đi bộ. Con đường vắng tanh, ngay cả xe còn không có chứ đừng nói tới người đi bộ. Quãng đường bình thường chỉ khoảng 40 phút là đến nơi, nhưng hôm ấy gió to, tuyết dày, hoa tuyết vẫn không ngừng bay lả tả, tôi đi gần 30 phút rồi mà đoạn đường chẳng được là bao. Phải nỗ lực lắm tôi mới nhấc được từng bước chân về phía trước một cách khó nhọc, thật sự không cam tâm quay về.

Trong khoảnh khắc tôi gần như chán nản và mệt mỏi nhất thì đột nhiên phía cuối con đường xuất hiện một chiếc xe. Tôi không chú ý mà cứ cúi đầu tiến về phía trước. Không ngờ chiếc xe đó dừng lại ngay bên cạnh tôi, trong xe là một phụ nữ, cô ấy hỏi tôi có muốn lên xe hay không. Tôi cám ơn cô rồi bước lên xe. Cô ấy là một phụ nữ người Mỹ, vốn làm ký giả nên khi thời tiết khắc nhiệt nhất cô vẫn ra ngoài lấy tin.

Cô đưa tôi tới cửa phòng thí nghiệm rồi hỏi tôi khi nào quay về? Tôi nói vẫn chưa rõ, cô lại hỏi tôi cần làm thí nghiệm bao lâu? Tôi trả lời tối thiểu cũng phải 10-20 phút. Cô ấy nói, cô sẽ ở trong xe đợi tôi, đến khi tôi làm xong thí nghiệm sẽ đưa tôi trở về. Tôi cảm thấy ái ngại và áy náy trong lòng, nhưng cô vẫn vui vẻ nói rằng không có gì, cô vừa vặn có một vài bản tin tức cần chỉnh sửa, nên có thể làm trong xe và đợi tôi. Vậy là cô ấy đã kiên nhẫn chờ tôi rồi lại đưa tôi về nhà. Cũng sau ngày hôm đó tôi không còn cơ hội gặp lại cô ấy nữa.

 

 

Bẵng đi một vài năm, khi tôi cùng vợ đi dạo trên bãi biển, chiếc xe của chúng tôi không may mắc kẹt vào chỗ cát lầy. Chiếc xe mỗi lúc một lún sâu thêm, cuối cùng ngay cả bánh xe cũng bị lún xuống một nửa. Chúng tôi đã loay hoay ở đó hàng giờ mà không làm cách nào gỡ chiếc xe ra được. Sau đó có một người Mỹ lái chiếc xe Jeep đi qua, anh ta đã dừng lại và nhiệt tình giúp đỡ. Vì xe của tôi lún rất sâu, nên anh ấy cần phải bới đất ra một đoạn. Sau đó anh lại lấy trong xe ra sợi dây xích rất dày, móc vào hai chiếc xe rồi nổ máy kéo lên. Sau một hồi khó nhọc cuối cùng chiếc xe của tôi cũng ra được. Nhìn anh ấy mồ hôi ướt sũng từ đầu đến chân, tôi không biết phải nói sao để cảm ơn cho đủ. Sau đó, anh có việc phải rời đi, để lại hai chúng tôi với niềm cảm kích vô hạn trong lòng.

Lãnh lẽo và ấm áp

Kết quả hình ảnh cho lãnh lẽo và ấm áp

Khi tôi nhớ đến những ân nhân không cầu báo đáp này, trong lòng thấy vô cùng xúc động. Nếu như không có đi những người hùng vô danh như vậy, cuộc sống này rồi sẽ ra sao?

Đôi khi, chỉ một lời hỏi thăm của người bạn phương xa, một nụ cười nhè nhẹ của vị khách bộ hành trên đường cũng đủ để xua đi giá lạnh của mùa đông. Sự ấm áp của tình người cũng giống như hiệu ứng domino, người truyền người, tâm truyền tâm, nhờ đó mà cuộc sống trở nên tươi đẹp biết nhường nào.

“Thay đổi thế giới” là một câu nói hoa mỹ, xa vời, đôi khi còn sáo rỗng nữa. Nhưng từ một phương diện nào đó, kỳ thực lại là điều rất dễ. Bởi vì, mỗi một hành vi, mỗi một lời nói, mỗi một biểu hiện trên nét mặt của chúng ta đều trực tiếp hay gián tiếp ảnh hưởng đến những người xung quanh.

Tục ngữ có câu: “Lương ngôn nhất cú tam đông noãn, ác ngữ thương nhân lục nguyệt hàn”, nghĩa là: Một câu lương thiện ấm ba đông, một lời ác lạnh sáu tháng ròng…

Mất và được

Kết quả hình ảnh cho được và mất phậtNếu như có ai đó hỏi rằng, điều gì là quan trọng nhất cuộc sống này? Bạn và tôi, chúng ta mỗi người đều có câu trả lời khác nhau. Người cơ hàn coi trọng ăn no mặc ấm, người trẻ tuổi cầu công danh sự nghiệp, người trung niên mong có người chăm sóc lúc xế chiều.

Cảnh giới khác nhau có nhận thức khác nhau, trên đời này có vô số điều vẫn đợi chúng ta thể ngộ. Đôi khi, con người ta chỉ đến khi mất đi những gì mình đang có, thì mới cảm nhận được sự trân quý vĩnh hằng của nó. Ví như đối với người khiếm thị, thì điều quan trọng nhất chính là ánh sáng. Đối với người khiếm thính, thì âm thanh lại là điều họ ngày đêm mong tưởng. Nhưng với một người khỏe mạnh bình thường, những điều đó lại quá đỗi tầm thường, thậm chí là không hề trân quý. Chỉ đến khi mất đi tất cả, họ mới hiểu ra rằng tiền bạc, danh vọng, hết thảy chỉ là vật ngoài thân.

Thiên địa mênh mông, cuộc sống đã từng có biết bao điều nuối tiếc, cũng có biết bao người oán trời trách đất rằng ông Trời sao quá bất công. Cuộc sống mười phần thì có đến bảy, tám phần không như ý. Tuy nhiên đến một lúc nào đó, đến một giai đoạn nào đó, chúng ta sẽ nhận ra rằng: Vốn dĩ không cần phải oán trời, trách đất, chúng ta vẫn có thể sống yên vui, thậm chí là sống yên vui hơn nhiều so với việc sống trong oán hận.

Nguyên nhân bởi tự bản thân chúng ta cũng có thể khởi phát lên rất nhiều điều tốt đẹp. Nếu như cuộc sống có thể làm lại, có thể quay về, lúc đó chúng ta sẽ phát hiện rằng có rất nhiều việc chúng ta sẽ dùng tâm thái khác để đối đãi.

Có thể nói, nếu như có nhiều việc được phép làm lại, chúng ta sẽ giảm bớt đi rất nhiều điều đáng tiếc. Nếu như cuộc đời có thể làm lại, chúng ta sẽ phát hiện rằng, giúp đỡ người khác chính là giúp đỡ chính mình.

Đời người chúng ta cầu điều gì?

Kết quả hình ảnh cho được và mất phật

Cuộc sống bộn bề, mỗi người đều dần dần bận rộn với những thứ như cơm áo gạo tiền, cuốn chúng ta vào chốn hồng trần với danh lợi tình đeo bám. Chúng ta không thể dừng lại bởi những suy nghĩ được mất, buồn vui dẫn dắt. Dần dần tâm hồn chúng ta, không biết tự khi nào đã trở nên trống trải, một đời bận rộn cuối cùng là vì đâu?

“Đời là bể khổ” câu nói này chẳng thể dùng một lời mà có thể nói hết được. Năm xưa Phật Thích Ca Mâu Ni thân là thái tử, sinh ra trong nhung lụa, lớn lên trong phú quý vinh hoa, tương lai hứa hẹn là bậc vương tử quyền uy tột đỉnh. Tuy nhiên, đối với bậc đã giác ngộ thì cuộc sống lại chỉ như giấc mộng, mọi thứ là hư vô, giàu có quyền uy rốt cuộc cũng chỉ như mây thoảng gió qua trong mấy chục năm ngắn ngủi. Từ lúc sinh ra oa oa cất tiếng khóc chào đời, rồi năm tháng qua đi, nếm đủ vinh nhục sướng khổ, rồi lại sinh lão bệnh mà qua đời, cuối cùng còn lại chỉ là một nắm tro tàn. Vậy nên Phật Thích Ca Mâu Ni đã đi tìm cho mình con đường thoát khỏi sinh lão bệnh tử, đến nơi bờ giác ngộ.
Mục đích chân chính của kiếp người là gì? Người người đều mỏi mòn tìm kiếm cho mình câu trả lời, và mỗi người cũng có những cách nghĩ khác nhau.

Sống ở trên đời, vạn vật đều không thể thiếu được ánh nắng mặt trời, cũng như chẳng thể thiếu đi không khí và nước. Chúng ta cũng chẳng thể thiếu đi tiêu chuẩn thiện ác làm người. Con người là anh linh vạn vật, vậy nên cũng cần phải có tiêu chuẩn để làm người, chẳng thể thị phi bất phân.

Có câu: “Trời sinh ta ra ắt có chỗ dùng” cũng chính là ý đó, đôi khi chúng ta thấy cuộc sống tẻ nhạt vô nghĩa, nhưng từ một góc độ khác, chúng ta lại đóng vai trò vô cùng quan trọng với những người xung quanh.

Vậy nên, làm người khi nhìn thấu được quy luật của kiếp nhân sinh, nhìn thấu được và mất, hiểu ra được vấn đề, sống với trái tim chân phương thuần tịnh, vạn sự tùy kỳ tự nhiên, ắt sẽ có một đời an nhiên tự tại.

Theo Tiepthigiadinh

Facebook Comments

Bona 728×90

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *